Sau quãng đường ngồi xe khách mệt mỏi, bước xuống là đã thấy 'bốn bề mây núi', không khí mát dịu hơn miền xuôi.
Ấn tượng đầu tiên là một cây cầu thép chắc được xây dựng đã khá lâu như ta hay gọi là 'nhuốm màu thời gian', lớp sơn đã bị bong tróc nhiều và ngả vàng hết, màu rỉ sét hóa ra lại rất hài hòa với màu sắc của con đường đất hai bên. Xuống xe khách phải đi bộ qua một đoạn đường đất cỡ 100m nữa là đến cây cầu. Bây giờ người ta dựng một cây cầu khác ngay cạnh đấy nối đường Hồ Chí Minh hai bên, đi lại khá tiện lợi nhưng cảnh thì không đẹp như hồi trước.
Do đặc điểm địa hình mà các cây cầu ở đây đa phần đều khá cao so với mặt nước. Được đứng trên cầu cảm giác thật sảng khoái, vì thực sự thì đãbao giờ thấy cây cầu nào lại cao như vậy đâu, nhìn xuống mặt nước sâu hút,không thấy sướng mới là lạ. Nhìn về phía thượng nguồn, hạ nguồn thì cảm thấy như mình lớn bổng lên, có thể gọi như là 'cảnh quan bao la hùng vĩ'. Dòng suố iphía dưới 'uốn khúc gập gềnh', không sâu lắm, nước thì trong vắt nhìn thấy cản hững hòn đá dưới đáy. Bây giờ nhìn thì cũng không thấy 'hùng vĩ' lắm nhưng hồi còn bé tí thì đúng là trải nghiệm thú vị. Vượt qua cây cầu sắt phải đi một đoạn đường khá là xa nữa, ngày nhỏ hầu như là phải đi bộ, sau này thì đi xe đạp, bâygiờ thì đi xe máy mà lại thấy bớt thú vị vì đi xe máy thì nhanh quá, mà cảmgiác lại thấy nó dễ dàng quá.
Đi một đoạn đường đất quanh co mà tôi hầu như không nhớ nổi thìphải vượt qua một con suối. Đoạn suối ấy nước không sâu lắm chắc độ 0,5m, nước chảy ở tốc độ 30km/h (cái này bốc phét, đại loại là chảy rất xiết) và đáy thì toàn là cuội sỏi, có cả đá to, hầu hết các viên cuội nhỏ đều bị bào nhẵn thín,những hòn đá lớn hơn vẫn giữ được góc cạnh gồ gề như những khối đa diện khôngđều, dường như có một số viên thậm chí là khá góc cạnh mới bị cuốn theo dòng từ trên thượng nguồn. Lối xuống và lối lên suối đều khá dốc và cao, đôi khi có thể lao hẳn xe đạp xuống để tìm cảm giác mạnh (với điều kiện phải thử phanh trước).Chỗ này khoái nhất vì miền xuôi thì chẳng bao giờ có được cảnh ấy. Những khi nước cạn thì anh em hầu như tự lội qua được. Bước đi trong làn nước chảy xiết,chân trần chạm vào bề mặt toàn đá và sỏi tròn nhẵn, cảm giác rất là sướng, vừa dễ chịu thư thái lại vừa có cảm giác hồi hộp sợ bị nước cuốn trôi mất.
Qua suối còn phải đi một đoạn đường khá xa nữa. Đoạn này sướng nhất nếu được đi bộ, mỗi tội khá là mệt. Theo chuyên ngành được học thì trắc dọc của đường đích thị là một đồ thị hình sin. Gần như ngay khi vừa xuống hết con dốc trước đã thấy trước mặt chân con dốc kế tiếp. Đi trên đoạn đường ấy chẳng hiểu sao toàn nghĩ đến cảnh bộ đội hành quân, nhưng đúng là một trảinghiệm thú vị. Con đường gần như đi theo cùng một tuyến với dòng suối vượt qua khi nãy, một bên là đồi cao, một bên là suối.
Cả hai bên đều có nhà dân nhưng chỉ phía đồi là có nhà sàn, hồi đấy nhiều nhà sàn lắm, nhà bà cũng là nhà sàn. Bây giờ văn minh hơn nên toàn xây nhà gạch. Nhà bà giờ cũng đã dỡ. Nhà sàn thường được cất cách xa mặt đường,do địa hình nên thành ra khá cao so với mặt đường. Ngước nhìn lên những ngôinhà sàn cứ như được dán vào cái nền xanh của quả đồi phía sau, cái nào cũng chực bay lên bầu trời, được neo giữ lại bởi những sợi dây màu nâu đỏ là conđường mòn nối ra đường chính…
Bây giờ đường vào nhà cậu đã là đường nhựa, không còn phải lội suối nữa, khu đất trước nhà là một cái nhà máy xi măng dở dang do không thể khaithác được. Tiền đền bù được dùng để dựng nhà ngói hết, bỏ nhà sàn. Cũng có nhiều phần tích cực vì đời sống người dân vì thế mà đỡ khó khăn, thiếu thốn hơn về mọi mặt.
Ký ức thật kỳ lạ, mỗi lần mơ thì hình ảnh trong đầu như một chùm bóng bay, những quả bóng là nhà sàn, đồi cây xanh, cả những quả dâu da cũng phình to như cái nhà,… dây bóng là những sợi nâu đỏ, mà sợi đầu tiên chính là cái sợi nối lên cây cầu sắt hoen rỉ đã bị dỡ đi…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét