Ngày xưa, à cách đây quanh quẩn chục năm thôi, sinh nhật là một dịp
rất vui. Phần vì trước giờ có bao giờ biết sinh nhật đâu, làm sinh viên
rồi lại xa nhà, cái ham muốn tụ tập chém gió với bạn bè nó mãnh liệt nên
chỉ cần có cớ gì đó để gặp nhau. Cũng chính vì vậy mà sinh nhật thường
đông vui, và bản thân thường rất háo hức đi sinh nhật bạn bè, và hay hẹn
nhau đi từng nhóm.
Mà đơn giản lắm, kiểu gì cũng
có cóc xanh, chua chua, con gái thích ăn, còn con trai thì dùng để 'đưa
cay'. Rồi thì táo, lê... nước ngọt, bia hoặc rượu (những loại được bán
trong can). Có một kỷ niệm vui là trong một lần sinh nhật, mình mua bia
loại đựng trong chai cô ca, để giữ lạnh và cũng một phần do nhà chật nên
anh em cho hết vào nhà vệ sinh ngâm trong chậu nước. Trong tiệc sinh
nhật vui vẻ, bạn bè cứ tròn mắt khi thấy thằng này cứ hết bia lại vào
nhà vệ sinh, lúc ra lại đầy ca, :)). Bạn Hạnh hình như notice vụ này.
Tửu
lượng mình thì phải nói là dưới mức kém, vài ba chén là ngất, nhưng
sinh nhật kiểu gì cũng có rượu, có đợt còn mang hẳn một can rượu quê ra,
cũng chủ yếu để đãi khách. Rượu quê phải nói là nặng,hồi đó có thằng
bạn hàng xóm uống xong cứ vào nhà tắm vặn vòi nước đòi tắm, anh em lôi
ra không ra. Chuyện này sau thành giai thoại anh em nhắc mãi.
Đôi khi sang hơn một chút sẽ có cá chỉ vàng mẹ gửi ra. Anh em lúi húi nướng nghi ngút ngoài hành lang.
Sinh
nhật thường là dịp để dọn dẹp lại nhà cửa, nói chung con trai ở với
nhau thì mọi người biết rồi ấy. Sạch sẽ để đón bạn bè là một lẽ, thêm
nữa để bớt đi những lo lắng mơ hồ kiểu như chẳng may có cái 'alađanh'
lẫn trong rổ rau chẳng hạn. Giường tạm thời phải dựng đứng lên, anh em
đều xúm lại lau nhà, cọ nhà tắm một lượt, quần áo giặt hết, một vài lần
thì lười không giặt giấu đi hết hoặc cho sang phòng hàng xóm. Máy tính
bàn ghế vướng quá cũng sang hàng xóm hết, tựa như một sự kiện gì đó rất
trọng đại.
Đời sống văn nghệ hồi đầu cũng có hơi
ảm đạm vì đa phần ngại ngùng chẳng ai hát. Có một dạo ở xóm trọ có một
anh quê Huế rất hay hát nhạc Trịnh, vừa chơi đàn vừa hát rất phê. Sau
này có em Thành ở Nga Trung giọng ấm như Trọng Tấn cũng hay khuấy động.
Trong trí nhớ lờ mờ lúc ấy chỉ thấy các bài hát rock như Bông Hồng Thuỷ
Tinh, Đường Tới Ngày Vinh Quang,.... hay như Tình Hoàng Hôn, Đốt Chút Lá
Khô của Tuấn Anh.
Sau này để thêm ấm cúng thường
mọi người trong xóm sẽ cùng ăn lẩu. Cũng khá đơn giản phù hợp với tinh
thần thời đại,tăng cường rau xanh, giảm bớt đạm mỡ. Rau chứa đầy rổ rá
huy động thêm cả chậu tắm. Nhớ kỹ lại dường như sinh nhật của bác Nguyễn
Khôi thường ăn lẩu, có lẽ do khả năng nấu nướng tốt (đang định nói tốt
hơn mình mới nhận ra mình chẳng biết nấu cái gì, so sánh thế hơi vô
duyên, :)). Sinh nhật bác Nguyễn Khôi thì anh em bạn bè đông mà uống
rượu thì có khi mình say ngủ một giấc rồi dậy vẫn thấy còn uống, :(.
Đời
sống văn nghệ cũng sôi động hơn với sự xuất hiện của nhiều quán Karaoke
bình dân, Karaoke gia đình. Không khí trong phòng hát có lẽ khích lệ
tốt hơn tình yêu ca nhạc của anh em hơn, và khi ngà ngà rồi thì cảm thấy
nhiệt huyết hơn. Thời kỳ này các hít liên tục nổi lên như Chim Trắng
Mồ côi của ku Định(Đan Trường, Cẩm Ly đã cover lại sau này), Tình Hoàng
Hôn của ca sĩ Tuấn Anh (về sau được Tuấn Hưng cover lại), sau này có Em
sẽ là người ra đi của ca sĩ Thanh Mai, anh Nguyễn Khôi với các bài hát
nhạc đỏ trữ tình, cặp ca sĩ chị em Lan Hương, Thu Phương xuất hiện không
nhiều nhưng luôn làm cả phòng hát ngỡ ngàng với rất nhiều hít sau này
được Hồ Quỳnh Hương, Cẩm Ly, Minh Tuyết,... cover lại nhiều lần. Trà My
sau này mới tham gia nhiều, nhưng để lại ấn tượng rất tốt đối với khan
giả. Ca sĩ Thanh Bình lấy tư cách chủ nhà, không định hình phong cách
nào cả, liên tục cướp mic một cách bất lịch sự gào thét mọi thể loại...
Mỗi
dịp gặp nhau như thế thông thường có vài người ở lại, tối lại chia cặp
đánh phỏm. Cũng cực kỳ đơn giản, phỏm ăn sáng. Nhưng khi đó chúng tôi
cảm thấy rất vui, đôi khi đánh đến tận sáng, ngủ đến khoảng 10h thì đi
ăn sáng, 99% là ra quán phở bò đầu ngõ.
Bây giờ đã
mỗi người mỗi phương,chuyện công việc chuyện gia đình, có khi cùng ở Hà
Nội thì cũng cách nhau hai ba chục cây số, chẳng biết bao giờ mới có
những phút đông đủ như trước đây cùng ngồi ăn một nồi lẩu, cùng ôm nhau
mà hát. Cám ơn tất cả mọi người đã gửi tới mình những lời tốt đẹp. Năm
nay sinh nhật không có bánh ngọt, cắt chiếc bánh của kỷ niệm, nếm một
chút vị ngọt của quá khứ. Những ký ức tuy vụn vặt không đầu cuối, không
theo thứ tự thời gian, không có những tình tiết ly kỳ nhưng đọng lại rất
sâu. Thỉnh thoảng chúng vẫn hiện về trong những giấc mơ. Đôi khi chợt
nhớ lại thấy như thêm yêu cuộc sống hơn, có nhiều nghị lực hơn trước
nhiều khó khăn vất vả thường nhật.
Happy birthday to me!
P/S:
Sinh
nhật mình trùng với một thằng bạn đại học và bạn Nhung củi, mãi sau này
mới biết, vì thấy bạn toàn tổ chứ cngày khác (:d, hơi bị vô tâm). Chúc
mừng hai bạn!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét