Có một anh nông dân nọ, ngày ngày vẫn thường đem rau vào thành phố
bán. Anh dậy từ sáng sớm khi trời vẫn còn chưa kịp sáng, vượt quãng
đường dài 50 cây số để đến khu chợ rau. Anh bán từ sớm đến chiều muộn
mới dọn hàng về nhà với vợ con.
Tết đang đến gần, tiết trời mỗi ngày một lạnh hơn, anh nông dân vẫn ngày đi bán rau, tối về với vợ con.
Năm nay lạnh hơn mọi năm và tiếp tục còn kéo dài nữa. Mọi người ở chợ hầu như ai cũng sắm cho mình một cái “bịt tai”
để giữ ấm đôi tai trong những ngày lạnh giá. Mượn của cô bên cạnh đeo
thử xem. Ồ hay thật, rất là sáng tạo và hiệu quả. Phải nói vợ mua cho
một cái mới được. Nghĩ là thế, nhưng có lẽ sự mệt mỏi của cơ bắp làm cho
bộ nhớ tạm của anh hoạt động kém đi. Chẳng hôm nào anh nhớ phải nói với
vợ điều ấy.
Chị có việc lên phố, hai vợ chồng đi từ sớm, hai vợ chồng hẹn nhau trưa qua khu chợ chỗ anh làm. Thời tiết không
khá
hơn bao nhiêu, ngày càng lạnh hơn. Cũng như anh chị cũng đi từ tò mò
đến thán phục sự sáng tạo của con người. Thật kỳ diệu! Chẳng mấy khi vợ
ra, anh mừng luýnh quýnh như trẻ con, cũng quên luôn cái 'bịt tai'.
Chị bắt xe buýt về trước anh.
Bữa cơm gia đình thật thoải mái. Vẫn những câu chuyện hàng ngày. À có cái mới, chị khoe mới mua cho anh cái 'bịt tai'.
Anh nông dân dừng đũa trong giây lát. Có lẽ hoc môn giống đực không cho
anh những xúc cảm mãnh liệt, nhưng trong thoáng chốc ấy, anh đã cảm
thấy mình thật hạnh phúc.
Comment: Câu chuyện tẻ nhạt. Nhưng
không thể phủ nhận đôi khi hạnh phúc đôi khi đến từ những điều rất nhỏ
nhặt. Có một chút tương tự những điều cô gái trong bài hát ’ ... I've
never been to me....' mơ ước. Hay chỉ đơn giản như NS. Dương Thụ từng
viết rằng 'Có thế đó là quan điểm của người nghèo thường đề cao những
giá trị tinh thần khi biết rằng việc vươn tới những giá trị vật chất chỉ
là một sự vô vọng.' .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét